Đại học Tokyo, trường cũ của mình, có biểu tượng là 2 lá cây ngân hạnh lồng vào nhau. Sở dĩ trường chọn lá cây này làm biểu tượng là vì trong các khuôn viên lớn của trường đều có trồng nhiều hàng cây ngân hạnh (bạch quả). Mỗi năm vào khoảng đầu đông, cuối tháng 11 – đầu tháng 12, tán lá của những hàng cây ngân hạnh này sẽ chuyển vàng và rụng, làm cho toàn bộ khuôn viên trường đều đượm sắc vàng óng vô cùng lãng mạn. Trừ 2 năm gần đây do dịch COVID nên trường hạn chế khách thăm quan ra, thì trước đó mỗi mùa lá vàng, khuôn viên Đại học Tokyo luôn là 1 điểm đến ngắm cảnh phổ biến và chật kín người. Tuy nhiên, trước khi hàng cây ngân hạnh trở nên vàng ruộm rực rỡ và hút khách như thế, thì có 1 khoảng thời gian kinh khủng mà chỉ có sinh viên và nhân viên của trường phải chịu đựng: thời gian rụng quả. Quả cây ngân hạnh mọng nước, dễ rụng dễ dính, và đặc biệt là rất thối nếu bị vỡ. Khi mà toàn bộ khuôn viên trường “trải thảm” bằng quả ngân hạnh thì dù có cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể tránh khỏi việc lỡ chân dẫm nát quả này. Cho nên trước mùa lá vàng lãng mạn thì toàn trường luôn phảng phất một mùi thum thủm như mùi thức ăn ôi thiu lên men vậy. Đáng sợ nhất chắc là mỗi lần dùng thang máy: đã không gian kín, chật hẹp, lại dính cái mùi nồng nặc kia. Bạn bè mình nhiều khi hay nửa đùa nửa thật nói rằng “phải chịu được mùi thối hoắc này thì mới “xứng đáng” được ngắm nhìn sự lãng mạn của thảm lá vàng ươm sau này”, như kiểu “khổ tận cam lai” vậy. Những lúc đó mình cũng nửa thật nửa đùa trả lời rằng “vâng, của các anh tất, tôi chịu, chắc tôi bỏ học vì mùi này mất thôi”. Ai ngờ sau này mình bỏ học thật!
Hôm nay trên đường cuốc bộ đến phòng thí nghiệm ở 1 nơi cách trường cũ khoảng 10.000 km đường chim bay, trong lúc đang mơ màng suy nghĩ vẩn vơ thì tự nhiên mình bị giật ngược về thực tại bởi một mùi thum thủm đặc trưng. Lúc này mới giật mình để ý thấy góc phố gần nhà mình cũng có trồng vài ba cây ngân hạnh. Dù không to và đều như hàng cây ở trường cũ, nhưng bọn nó cũng đang bắt đầu rụng quả và bốc mùi. Mình cứ nghĩ là mình sẽ ghét cái mùi thum thủm này lắm, ấy vậy mà ngửi mùi xong tự nhiên biết bao kí ức, kỉ niệm hồi ở Nhật lại ùa về. Trong thời gian ở Đại học Tokyo, mình cũng từng trải qua đủ các cung bậc cảm xúc. Kỉ niệm về đủ loại hỉ nộ ái ố ấy lại được khơi dậy bởi cái mùi thối hoắc của quả ngân hạnh nát, kể cũng buồn cười… ![]()

Để lại một bình luận