Tỉnh dậy vào một ngày âm u không nắng không mưa, mình tự nhiên nổi hứng muốn đi khỏi London. Nghĩ là làm, mình bắt chuyến tàu gần nhất và rẻ nhất để đi tới Birmingham – thành phố lớn thứ 2 của nước Anh. Vì đi đột xuất nên mình cũng chẳng có kế hoạch cụ thể rằng “tới Birmingham phải đi điểm A, B, C…”, mà chỉ đơn thuần là muốn ra khỏi nhà thôi, sau đó thì tùy duyên. Ai ngờ lần này tới Birmingham cũng gặp mấy chuyện vụn vặt trùng hợp khá buồn cười.
Trên đường rời khỏi London từ ga Paddington tới ga Euston (điểm trung chuyển đi về phía Tây Bắc – West Midland của London):
Đặt chân tới ga trung tâm Birmingham, điểm đầu tiên mình để ý là quán ăn Việt Nam. Vốn nghe nói người Việt ở Bir làm “trùm” từ lâu, nhưng mình cũng không hình dung tới cảnh quán ăn Việt Nam phủ sóng khắp nơi khắp chốn, tại những vị trí đắc địa nhất Birmingham.
Đang lơ thơ lẩn thẩn ở khu phố trung tâm Birmingham thì mình bỗng nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo gần đó. Tìm tới nơi thì phát hiện người ta đang biểu tình phản đối vaccine mRNA. Mình đang tìm cách tiến lại gần để nghe xem họ có khúc mắc, phản đối gì, thì tự nhiên họ bắt đầu diễu hành và…túm luôn mình vào đoàn diễu hành. Đoàn người biểu tình vừa đông vừa dữ nên len lỏi tìm cách tách ra mãi mà không được. Mình đành quay ra hỏi 1 ông có vẻ hiền lành nhất đám hỏi: “anh bạn à, giờ tôi bảo là tôi cũng nghiên cứu về mRNA và các biến đổi trên phân tử mRNA, thì các anh có oánh tôi không?”. Vừa nói, trong đầu mình vừa tổng hợp lại đủ các kết quả nghiên cứu đã đọc, đã viết hồi trước để sẵn sàng “chiến” với đám đông này. Ai ngờ cả hội quay sang nhìn mình với ánh mắt đầy yêu thương, trìu mến, và tràn ngập sự cảm thông: “không sao đâu anh bạn à, chúng ta đều nghiên cứu về nó mà, và vì hiểu rõ về nó nên chúng ta mới ở đây hôm nay để yêu cầu SỰ THẬT!”, và cả đám đông hò reo sung sướng vì sự “giác ngộ” đầy minh triết này. Ôi, 4 năm hì hục trong phòng lab về biến đổi hóa học RNA ở Đại học Tokyo của mình, bằng một cách nào đó, đã được đánh đồng với “nghiên cứu chuyên sâu” từ ghế sofa của các vị bài trừ vaccine nơi đây. Nẫu ruột…
Tách đoàn, mình lại tiếp tục đi dạo Birmingham:

Để lại một bình luận