2022.04.09 – Rời Nhật Bản

Chụp một kiểu trước quầy của hãng hàng không ANA – tập đoàn đã trao tặng mình cơ hội được đặt chân tới nước Nhật lần đầu cách đây 4 năm

Chừng hơn 4 năm trước, mình rời Hà Nội tới Tokyo. Hôm nay, 9/4/2022, mình rời Tokyo quay lại Hà Nội.
Thời gian cuối mình còn ở Nhật – gần như nguyên tháng 3 cho tới lúc gần về vào đầu tháng 4 – mình đã đi lang thang loanh quanh khắp nước Nhật.

Vì lang thang gần như khắp nước Nhật nên mỗi lần gặp gỡ bạn bè, người quen để nói lời tạm biệt trước khi về nước, gần như ai cũng hỏi mình rằng “trong tất cả những nơi Sơn đã đi qua tại nước Nhật, đâu là nơi Sơn thấy thích nhất?”. Và mỗi lần nhận được câu hỏi đó, mình đều nói rằng: Sơn thích Tokyo nhất.
Ừ thì Tokyo lạnh lùng, Tokyo chật chội, Tokyo nhộn nhạo… nhưng trong suốt thời gian sống tại Nhật, phần lớn thời gian của mình đã dành để sinh sống, học tập, và làm việc tại nơi này. Bởi vậy nơi đây cũng là nơi mình có nhiều kỉ niệm nhất, cả niềm vui lẫn nỗi buồn. Nếu mình đi quanh quanh thành phố này, với mỗi góc nhỏ của nó mình đều sẽ có những miền kí ức đầy hoài niệm như: tại nơi này, khoảng thời gian này, mình đã ở đây và dành thời gian với những người này, đã cùng nhau chia sẻ những khoảng thời gian đẹp đẽ ra sao… Bởi vậy, dù Tokyo – cũng như phần lớn những thành phố khác – không hoàn hảo và luôn có những góc không được đẹp lắm, thì nó vẫn luôn là nơi mà mình yêu thích nhất trong nước Nhật. Mình yêu nơi này vì đó là nơi mình đã dành thời gian với những người mình yêu quý và đã lưu lại những miền ký ức đẹp đẽ với họ tại nơi đây. Cũng vì lẽ đó, hôm nay khi ngồi trên máy bay rời Nhật quay về Việt Nam, dù một mặt mình cảm thấy rất háo hức vì sắp được về với gia đình, về với quê hương sau vài năm xa cách, thì một mặt khác, mình cảm thấy nghèn nghẹn và lưu luyến vì có lẽ lần này rời khỏi Nhật, sẽ rất lâu nữa mình mới có cơ hội trở lại và được gặp lại những người mình yêu quý tại đây.

Cảm ơn Tokyo, cảm ơn nước Nhật, và đặc biệt là cảm ơn những người đặc biệt vì đã là một phần của những miền kí ức tươi đẹp ấy. Đó là những người bậc cha chú đã luôn coi mình như con cái trong nhà để hết lòng quan tâm, chăm sóc; là những người anh, người chị dù thỉnh thoảng lại mắng mình rát mặt, nhưng cũng luôn dành thời gian để chỉ dạy mình về mọi mặt trong cuộc sống cũng như trong công việc, và luôn sẵn sàng đứng ra bảo vệ mình trong mọi hoàn cảnh; là những người bạn đặc biệt sẵn sàng “chạy 3 quãng đồng” chỉ để gặp gỡ và nói với mình vài câu; là những “người đặc biệt” đã cùng mình lang thang khắp nơi, đã cùng thức đêm thức hôm để lo chuyện, để dành thời gian cho nhau… Ừ thì thực ra nếu ngồi liệt kê tất cả những người quan trọng trong thời gian mình ở Nhật thì chắc đôi dòng viết vội này của mình sẽ thành cả 1 quyển sách dày cũng nên, vì mình đã quá may mắn khi nhận được rất nhiều tình cảm chân thành từ mọi người, nên đành phải dừng tại đây vậy.

4 năm ở Nhật – so với nhiều người – chắc chắn đó là một khoảng thời gian ngắn ngủn tủn mủn và không đáng kể. Nhưng với mình, khoảng thời gian ngăn ngắn ấy đã là một phần đặc biệt góp phần hình thành nên mình của hiện tại – dù vẫn là một con người tràn đầy khiếm khuyết và mông lung trong cuộc sống.

Rời nước Nhật sau khi bỏ học chắc chắn không phải là một cách hoàn hảo nhất để nói lời tạm biệt, nhưng thôi thì… Một lần nữa cảm ơn nước Nhật và cảm ơn mọi người vì đã là một phần của “nước Nhật trong lòng Sơn”.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *